[ Tản Mạn ] Tuổi Nhỏ Khóc Òa Trên Vai



Ôi những đứa trẻ không muốn lớn, rồi sẽ già.

Có những ngày, muốn khép khẽ cửa cuộc đời để nằm dài đối diện với vô cùng. Im lìm trong căn gác nhỏ mà ngỡ rơi đến cuối huyệt mộ thăm thẳm, mùi ấm mốc quen hệt hơi người tình. Trăm năm trong một cái đan tay, dứt ra là rời. Thời gian như con dao bén, gọt vỏ trái tim non.

Một cây kem lạnh, không còn làm mình vui như ngày nhỏ. Một cơn mưa cũng kéo thêm ưu tư mênh mông. Đời biết bao giờ qua bể thảm, cuốn kinh đời mình còn chưa niệm xong. Vui buồn khóc cười đời người là cơn mê dài, đã tỉnh rồi sao lòng cứ đau.Đằng sau những nụ cười vắng, là những câu chuyện trắng đêm. Chỉ riêng có gió trăng và mình biết. 

Thôi, cho một ngày ngồi nhìn giông tố ngang đời mình.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến