Trút Áo Hư Không
Trút Áo Hư Không
Đêm qua có cơn bão rớt giữa lòng Saigon,
Em cuồng nộ hơn thiên tai với tình nhân. Muôn lời nói cay độc là cây trủy thủ đâm vào ngực nhau. Em cũng đã hay, có người hôm nay khóc lệ không rơi ngoài tim.
Hôm nay, trời vẫn xanh, cây vẫn tươi, nhưng lòng người là những đường rạn vỡ chưa hàn gắn. Khi em hóa thân Tu La, người ta hiển hình Bồ Tát, phát đại nguyện yêu thương em. Cớ sao em còn chưa hiểu? Đứa nhỏ khờ dại, mồ côi tình thương của anh?
Anh biết em rất sợ, từ những cái rất nhỏ nhoi; hệt như hạt mụn trên mặt hay ngày em tăng cân, cho đến tháng trăng rớt đều như kinh khó niệm. Càng sợ thì em càng trở nên nóng giận, tâm tính không được tốt. Nhưng không phải có một người vẫn từ bi khoan dung với em đó sao? Em cũng biết mà? Cớ sao em còn đầu đất không thấu?
Có tình yêu nào không đớn đau ? Có bình yên nào không xót xa ? Trút hết phấn son hư không, em hãy nhìn em. Đứa nhỏ khờ dại, sao em không thể trút hết nỗi sợ hãi không thực để yêu thương nhẹ tênh. Đơn thuần như hoa nở mây tan tuyết tụ sương tan. Cứ trút lòng mình yêu.
Khi tiếng kèn của ngày phán xét nổi lên, em cứ cởi hết áo hư không, đón nhận tất cả như một nhẽ bình thường của đời sống rất thật này. Em sẽ tìm thấy tình yêu, tự do thực sự.




Nhận xét
Đăng nhận xét