Hương Hoài Niệm



Chính nỗi đau giữ những người đi xa mãi bên chúng ta. 

Cảm xúc con người thật lạ! 

Rõ ràng, chúng ta khó có thể tìm lại cảm xúc của tình yêu đầu, nhưng chúng ta cứ mãi đi tìm. 

Cũng giống như trong thành phố làm gì có khói đốt đồng, mà cứ nhớ đến là cay mắt. 

Hay những đêm dài cứ nhớ mãi món ngon ngày khó mà bà,mẹ, chị, em của ta nấu. 

Dư vị cảm xúc của năm tháng cũ thực khó nhạt phai. Có lúc, ta thèm ăn một món chỉ vì nhớ người cũ. 

Người đi qua đời mình, để lại một cuộc tình hoang tàn. Đêm đêm nằm cuộn mình trong chăn gối, để nhớ bao đêm gối chăn. 

Mùi thịt da của người yêu năm ấy như vẫn còn quấn quanh cổ mình. Nhưng con người ấy, không đủ nhẫn tâm để làm tổn thương người khác, lại dư tuyệt tình với ta. 

Năm tháng niên thiếu thơ dại ấy đã chết, người cũ rồi sẽ ngủ với người mới. 

Quanh hồn mình chỉ còn khói nhang trắng hoài niệm.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến