Đêm Không Sắc




Em trở mình giữ nỗi buồn cuồn cuộn. Đêm không sắc mắt rỏ lệ chân như. Em ước gì, mãi trẻ nít. Nay buồn không sâu, mai lại cười xanh tóc.Bao cuồng quay, sân hận, si mê, giữ làm gì ? Có đem được gì ra ngoài đời đâu ?

Giá, mình cứ mãi mãi thời đi học, anh nhỉ ?

Những ngày trắng rất thơ, vẫn còn lơ ngơ bên sách vở thơm tho. Với thầy cô bè bạn rất hiền, với con đường phượng bay mù trời, với giòng sông chảy ngược dòng kí ức.

Mình sẽ trốn học, nắm tay nhau, trèo lên đồi cao. Mà hái một chiếc lá đầu tiên của xuân xanh, mà chia đôi ép vào vở của nhau. Hệt lời nguyện ước mong manh. Mình sẽ đi dưới những ngày trắng nắng, trốn những ngày mưa bạc trời. Chỉ có anh với em, chẳng phải lo toan đời bạc tếch.


Em ước, mình mãi non trẻ, chẳng sân hận cay độc, lòng mãi còn non yếu, dễ khóc, dễ tin lời lừa gạt dịu dàng của anh. Ước gì, em còn có thể nhòa lệ như ngày anh với em, chôn con đom đóm nhỏ đã bỏ ánh sáng mà vút qua đời, dưới cội mai vàng.

Để anh ôm em, cho em nằm trong lòng anh mà nghe anh đọc “ Đưa em tìm động hoa vàng”.

Ước gì, anh nhỉ, để trời lạnh anh chở em đi ăn một ly kem chocolate thơm ngọt.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến